Vùng thông báo bay (FIR) Hồ Chí Minh sau ngày giải phóng 30/4/1975

thứ năm, 03/10/2019 09:13

Sau khi chính quyền Sài Gòn sụp đổ, các Hiệp định Hàng không dân dụng quốc tế với các nước trên thế giới không còn tác dụng. Vào thời điểm tháng 4/1975, lo ngại trước sự bế tắc giao lưu hàng không trong khu vực khi miền Nam Việt Nam được giải phóng, theo quyết định của Chủ tịch Hội đồng Tổ chức Hàng không dân dụng quốc tế (ICAO), một kế hoạch ứng phó tạm thời đã được vạch ra.

Thiết lập các đường bay không lưu giải trợ trên biển Đông và phân chia FIR Sài Gòn (phần công hải trên biển Đông) thành ba vùng trách nhiệm tạm thời (gọi tắt là AOR) giao cho 03 trung tâm kiểm soát đường dài Băng Cốc, Xinh-ga-po và Hồng Công (lúc đó thuộc sự quản lý của Vương quốc Anh) điều hành.  Phần còn lại của FIR Sài Gòn do Trung tâm kiểm soát đường dài Hồ Chí Minh đảm nhiệm.

Kế hoạch ứng phó tạm thời được đã chính thức được hực hiện từ 23h-15h GMT ngày 28/4/1975.

1_%20025Đài Kiểm soát không lưu Tân Sơn Nhất xây dựng trước năm 1975

Vùng thông báo bay (FIR) Hồ Chí Minh từ trước năm 1975, gọi là FIR Sài Gòn được thiết lập tại Hội nghị không vận Trung Đông - Đông Nam tại Rô-ma năm 1959, bao gồm cả vùng trời chủ quyền thuộc chủ quyền quốc gia và vùng trời trên công hải quốc tế ở biển Đông. Đến năm 1973, tại Hội nghị không vận khu vực Châu Á-Thái Bình Dương lần thứ nhất (RAN-1) họp tại Hô-nô-lu-lu, FIR Sài Gòn có điều chỉnh nhỏ mở rộng xuống phía Nam và duy trì cho đến ngày 28/4/1975 với diện tích khoảng 918.000km2.

(Còn tiếp)

Trích Đề cương tuyên truyền: Quá trình đấu tranh giành lại quyền điều hành FIR Hồ Chí Minh

Thông báo